Chương sách ngắn nhất thế giới chứa đựng thông điệp bạn cần trong Nhà giả kim
Trong phim 16 Blocks có một câu hỏi mà 2 nhân vật chính hỏi nhau như sau. Anh da đen hỏi anh cảnh sát "Tôi có một câu đố cho anh, anh hãy tưởng tượng anh đang chạy xe trong cơn bão, tại 1 trạm xe buýt, có 3 người không có xe và họ đang đứng giữa cơn bão. Một người là bạn thân đã từng cứu mạng anh, một bà cụ già 70 tuổi và người kia là cô gái anh hàng ao ước. Và xe của anh chỉ có thể chở được một người duy nhất đi ra khỏi cơn bão đó, anh sẽ chọn chở ai?"
Sau khi xem xong bộ phim mình thực sự thấy vô cùng thích thú với tình tiết này và với câu trả lời của anh cảnh sát, kiểu chỉ biết say wow và trong não dường như đã ghi nhận được một điều đó như một aha moment
Đây là lúc anh chăn cừu đang ở trên sa mạc và các bộ lạc bắt
đầu xảy ra chiến tranh, cả con người và thú vật điều kiệt sức và sợ hãi, trong
đêm khuya chỉ cần một tiếng kêu của lạc đà trước kia là một hết sức bình thường
cũng khiến mọi người hoảng sợ vì rất có thể đó là dấu hiệu của tập kích
"Tôi vẫn sống như từ trước tới giờ, ông ta nói với cậu
trong lúc thưởng thức một đĩa chà là vào một đêm không đốt lửa và không trăng.
"Nghĩa là khi ăn tôi không làm gì khác hơn là ăn. Khi chạy tôi không làm
gì khác ngoài chạy. Rồi nếu có phải đánh nhau thì cái ngày tôi chết cũng đẹp
như mọi ngày khác. Tôi không sống trong quá khứ hay tương lai, tôi chỉ có hiện
tại và chỉ quan tâm đến hiện tại. Nếu ta lúc nào cũng ở trong hiện tại được thì
ta là người hạnh phúc. Như thế ta sẽ thấy rằng sa mạc này vẫn đang sống, rằng bầu
trời vẫn đầy sao và người ta đánh nhay vì dó là đặc trưng của con người. Như thế
cuộc đời sẽ thành một ngày hội lớn, một buổi lễ lớn vì đời bao giờ cũng chỉ là
khoảnh khắc ta hiện đang sống"
Hai đêm sau, khi họ dọn chỗ ngủ thì cậu nhìn lên ngôi sao đã
dẫn đường họ. Cậu ngạc nhiên thấy chân trời có vẻ thấp hơn trước vì trên bầu trời
có tới hàng trăm vì sao.
"Phía đó là ốc đảo đấy", người phu nói.
"Thế sao mình không đi ngay lại đó?"
"Vì mình cần phải ngủ" --> (đọc xong câu trả lời
này là crush anh phu lạc đà luôn, quá cool ngầu =)))))
"Thế sao mình không đi ngay lại đó?" "Vì mình cần phải ngủ" |
Đây là toàn bộ câu chuyện trong chương 32 của cuốn sách, một mẩu đối thoại vô cùng nhỏ và ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn đúng 2 trang trong sách (1 chương sách ngắn nhất thế giới mà mình từng biết=)))) nhưng nó dường như chứa đựng của một sự thông tuệ của cả một kho tàng cộng lại. Đó là cảm nhận của riêng mình. Cho dù cuộc sống này có vui, có buồn, giông tố gì đi chăng nữa thì chắc chắn một điều rằng nó không tồn tại mãi mãi, tất cả rồi sẽ qua đi trả lại những khoảnh khắc tươi mới khác. Nhưng lúc giông bão của cuộc đời khiến bạn không thể làm được gì hoặc không muốn làm gì thì okay, hãy cứ ngồi im và đợi cơn bão đi qua, đó không phải vì bạn kém cõi mà là một điều hết sức thuận tự nhiên, chẳng ai lại ra khơi đánh cá hay đi gieo giống, chăm cây vào mùa mưa bão hết phải không, cho dù có xuống tinh thần đến như thế nào thì cũng nên tự dặn lòng rằng "rồi nó sẽ qua, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi". Rồi khi bão qua, trời đẹp, nắng lên tự bản thân bạn sẽ biết mình phải làm gì tiếp theo.
| có những cuốn sách là truly friend |
Vì những lý do này mà mình nghĩ "Nhà giả kim"
chính là một cuốn sách ai cũng nên có và mang theo bên mình mọi lúc mọi nơi, để
có một người bạn, một người thầy thông thái với giá 1 cuốn sách thì còn gì rẻ
hơn??!!
Nhận xét
Đăng nhận xét