Gợi ý tiểu thuyết dành cho người thích đọc truyện trinh
thám, drama, vừa giải trí nhưng vẫn học được các bài học về cuộc sống (tiểu
thuyết mà thông qua câu chuyện để bạn tự ngẫm nghĩ ra bài học và các thông điệp)
Đầu tiên mình sẽ nói về một bộ phim này trước.
Trong bộ phim Mouse (Kẻ Săn Người) của Hàn Quốc, nói về một
kiểu người do có 1 sự sai lệch trong gen của họ nên họ sống không có cảm xúc, không
có lòng trắc ẩn, chỉ quan tâm đến chính mình và có thể vì lợi ích của mình mà
không màng đến cả người thân, họ không biết đến tình yêu thương.
Và những người này có
xu hướng là những kẻ giết người hàng loạt (vì mục đích của riêng họ). Và tất
nhiên họ không thấy việc mình làm là sai trái mà là đang thực hiện một xứ mệnh
cao cả hơn cho loài người (vì những người có gen này lại là những thiên tài).
Trong bộ phim có một
nhân vật bác sĩ có gen này chuyên đi giết người và đã bị bắt vào tù nhưng ông
ta đã có một người con, đứa con trai của ông ta từ nhỏ đã có cảm giác mình khác
mọi người và lờ mờ cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ xung quanh cuộc sống của mình vì
cậu hay vô tình bắt gặp người khác nói cậu không phải là người mà là một con quỷ.
Và cậu bé đã tới nhà thờ để quỳ xuống cầu nguyện với Thiên Chúa rằng làm ơn, đừng
biến con thành quỷ.
Nhưng dường như mỗi người đều có một sứ mệnh và hành trình
riêng, khi lớn lên cậu ta chính xác đã trở thành một kẻ giết người hàng loạt vì
hận Thiên Chúa đã không đáp trả lời khẩn cầu của cậu là xin đừng biến cậu thành
quỷ.
Bộ phim này có rất nhiều câu chuyện và chi tiết nhưng cho đến
cuối cùng cậu vô tình trong một lần bị thương rồi được cấy ghép não của một người
lương thiện và trong cậu đã hình thành nên cái gọi là tình yêu tha nhân và lòng
trắc ẩn, vì mới được ghép não nên lúc này cậu chưa thể nhớ ra quá khứ của mình
là một kẻ giết người hàng loạt. Cậu bắt đầu sống như một người bình thường, biết
đến tình đồng nghiệp, tình người và tình yêu. Đây là lần đầu tiên cậu đã biết
yêu một người con gái là như thế nào.
Thế nhưng chuyện gì đến sẽ đến, lúc cậu phục hồi trí nhớ thì
cậu đã nhớ ra chính cậu đã giết người bà là người thân duy nhất của người mình
yêu và cậu còn giết cả mẹ, các em, những người hàng xóm, người quen của chính cậu.
Vì lúc này cậu đã có 1 phần não của 1 con người bình thường nên cậu đã có cảm
xúc mà người bình thường nên có, cậu hoàn toàn suy sụp trước sự thật rằng mình
thật sự là 1 kẻ giết người, mình là một con quỷ. Cậu đã sống với lương 1 lương
tâm cắn rứt và sụp đổ hoàn toàn, nỗi đau mà cậu cảm nhận bây giờ giống như của
cả thế giới cộng lại. Vì bây giờ cậu đã có lương tâm.
Đến cuối phim cậu đã ra tự thú như một điều tất nhiên nhưng
cậu biết cho dù có chịu hành phạt gì trước pháp luật thì cũng không thể đền bù
cho tội lỗi mà cậu đã giây ra, nhưng chính cái lương tâm đau đớn tận cùng đã là
một hình phạt không gì thay thế. Và thêm một chi tiết là khi cậu gặp người cậu
yêu lần cuối và nghe cố ấy nói những lời cuối, cậu đã sụp đổ hoàn toàn với một
trái tim rách tan tành vì quá tổn thương.
Và cái hay của bộ phim chính là Thiên Chúa đã thực sự đáp lại
lời cầu nguyện của cậu bé năm ấy, ngài đã không để cho cậu trở thành một con quỷ
(Mình thích nhất chi tiết này của bộ phim, là chi tiết cậu bé đã cầu xin Thiên
Chúa xin đừng biến con thành quỷ, và ngài đã đáp lời (Chúa có những cách riêng
để thực hiện một lời cầu nguyện của một người, và với cậu đó chính là được ghép
não và được sống như là một con người thật sự, dù ngắn ngủi)
Thiên Chúa hay Đức Phật hay vũ trụ sẽ đáp lời bạn nếu bạn
thành tâm cầu nguyện, cố gắng hết sức và không kiểm soát kết quả. Bạn hãy dám
thừa nhận sự giới hạn của thân thể này, tâm trí này, bạn không hề biết được sự
bao la rộng lớn của vũ trụ, bạn không biết được điều gì mới thực sự tốt cho mình
nên bạn phó thác hoàn toàn vào ơn trên. Chắc chắn ngài sẽ đáp lời và biến khẩn
cầu của bạn thành sự thật theo cách tốt nhất cho bạn
Bộ phim này làm mình nhớ đến tiểu thuyết Thánh giá rỗng của
tác giả Higashino Keigo
Đây là cuốn sách mình đọc từ mấy năm trước rồi và bây giờ
không còn nhớ rõ tình tiết câu chuyện như thế nào thế nhưng vẫn còn một điều vẫn
ở trong tâm trí mình cho đến hiện tại.
Trong cuốn tiểu thuyết này nội dung nói về một cặp vợ chồng
bị một kẻ sát nhân sát hại mất đứa con yêu quý của họ và sau đó là kể lại việc
họ đã vượt qua nỗi đau mất con như thế nào. Họ đã tham gia vào hội phụ huynh
cùng cảnh ngộ cũng bị mất con do 1 kẻ sát nhận máu lạnh nào đó. Và đã có 1 vấn
đề đã đem ra bàn luận rằng. Hình phạt đối với kẻ sát nhân nên là gì? Tử hình
hay tù chung thân? Và có một quan điểm mà tác giả đã đưa ra chính là không có
hình phạt nào bằng hình phạt do chính lương tâm kẻ sát nhân đưa ra. Vì đa số những
kẻ giết người hàng loạt là những kẻ có vấn đề trong tư duy, hắn không hề nghĩ rằng
hành vi của mình là sai. Hắn luôn có 1 lý lẽ riêng cho việc làm của mình. Và
cho dù có hình phạt nào đi nữa nhưng chính kẻ sát nhân không hề nhận thức được
hành động của mình là sai trái là gieo rắc nỗi đau cho người khác, chừng nào
lương tâm hắn còn không cảm thấy tội lỗi, đau đớn, xót xa thì cho dù là hình phạt
pháp luật nào đi chăng nữa cũng không làm xoa dịu đi nỗi đau của các gia đình nạn
nhân.
Đây thực sự là một cuốn tiểu thuyết đáng đọc cho bạn nào vừa
thích các thể thoại trinh thám, drama, nhưng vẫn sâu sắc để học hỏi về con người
về cuộc đời
Nhận xét
Đăng nhận xét