Bạn chính là bản thể chấp nhận và yêu thương bạn vô điều kiện
#chooseyourselffirst
Hãy tôn trọng cảm nhận của con bạn.
Mặc dù khi nói rằng bạn ơi, bạn hãy tôn trọng sự khác biệt
vì thế giới rất đa dạng, mỗi người là một cá thể không ai giống ai, hãy tôn trọng
người khác như cái cách bạn muốn được tôn trọng. Khi ai đó phát biểu ra điều
này đa số mọi người đều đồng ý và đinh ninh rằng mình đang làm đúng như vậy,
mình rất tôn trọng mọi người, tôn trọng sự đa dạng của vũ trụ này. Thế nhưng
đôi khi bạn còn không nhận ra rằng bạn đang cố gắng để mọi thứ trong tầm kiểm
soát của mình, mà tệ hơn nữa là bạn không hề cố tình làm như vậy nhưng bạn lại
không hề nhận ra bản thân mình lúc nào cũng căng ra để mọi thử khỏi ra khỏi
"tầm với'.
| bạn không hề nhận ra bạn lúc nào cũng cố gắng kiểm soát mọi thứ |
Bạn có hay dùng những câu ví dụ như "con nhỏ thì biết gì" "cái này tốt" bé hỏi "tại sao vậy mẹ" "mẹ nói tốt là tốt", "mẹ đẻ ra con nên mẹ hiểu con", hay khi bé hí hửng khoe với bạn một khám phá mới hay một điều gì bé thấy thú vị bạn liền sửng sốt quát lên "cái gì đây? cái gì mà ghê thế này" hay "cái này có gì mà hay" "toàn làm chuyện vô ích", hay khi bé khen món gì đó ngon "món này ngon ghê" bạn liền phản ứng lại "ăn cho cố vô rồi đau bụng, 3 cái đồ quỷ này mà ngon cái gì"...vv
Nếu bạn không hề rơi
vào một trong những trường hợp kiểu như trên thì mình cảm ơn và biết ơn bạn.
Còn nếu bạn đã đang và sẽ tiếp tục có những phản ứng và câu nói tương tự dành
cho con mình thì mong bạn suy nghĩ lại và tìm một cách đúng khác
Tại sao lại như thế?
Vì bạn nên biết rằng đối với con bạn, bạn là một người vô cùng vĩ đại, cái gì
cũng biết và bé sẽ tin tưởng, yêu thương bạn một cách tuyệt đối và vô điều kiện.
Thế nên khi bạn phủ nhận những gì bé nói và nói rằng cái điều mẹ nói mới đúng
thì dần dần bé sẽ đánh mất khả năng đưa ra quan điểm riêng của mình, vì người
bé tin tưởng nhất luôn phủ nhận bé thì về sau bé sẽ không còn tin vào cảm nhận
và trực giác của chính mình, khi gặp vấn đề bé sẽ có xu hướng hỏi người khác chứ
không dám tự quyết định vì trong bé đã hình thành niềm tin "mình làm gì
cũng sai, cũng tệ, cũng không tốt", bé sẽ dễ tin vào lời người khác nói, dựa
dẫm và không tin bản thân có thể tự lập, tự có khả năng mang lại hạnh phúc và
cho mình những điều tốt nhất.
Dần dần qua thời gian khi trưởng thành bé sẽ trở thành người
không có chính kiến, luôn đi theo đám đông cho an toàn, không dám tự quyết định
cuộc đời mình, tệ hơn nữa là dễ sa ngã (đây chính là những linh hồn lạc lối)
(trong thể thao có câu bạn luyện tập ra sao thì bạn chơi như vậy mà phải không,
những cái nhỏ nhỏ trong cuộc sống chính là cái con bạn đang luyện tập cho một
cuộc sống trưởng thành, cho cuộc chơi thực sự ở ngoài đời).
| vì không tin tưởng bản thân nên xu hướng đi theo đám đông cho an toàn |
Đây là trãi nghiệm của chính bản thân mình và mình muốn chia
sẽ để có thể giúp được ai đó cảm thấy liên kết với bài viết này, nếu bạn cảm thấy
những gì bạn làm là ổn và không liên quan gì thì bạn có thể xem những bài viết
khác.
Ai nhận ra bản thân mình cũng đang gặp nhiều tổn thương và
muốn chữa lành. Bạn có thể tham khảo thêm sách "Thiền sư và em bé 5 tuổi"
của thầy Thích Nhất Hạnh. Hãy quay về chăm sóc và ôm ấp đứa trẻ bên trong bạn.
Hãy tôn trọng và yêu thương bạn ngay từ giây phút này, nếu bạn làm gì sai, đừng
tự trách mình, đừng tin vào tiếng nói trách cứ luẩn quẩn trong tâm trí bạn (vì
tiếng nói đó có thể là những người thân, người bạn của bạn nhưng phải nhớ đó
không phải là bạn, bạn chính là bản thể chấp nhận và yêu thương bạn vô điều kiện),
vì tất cả mọi người đến trái đất để trãi nghiệm, để sai và sửa sai, và "tự
trách mình" hoàn toàn không phải là cách để sửa sai.
Hãy tin vào trực giác, trực giác là cái xuất phát từ tình
thương.
bạn có thể tham khảo về sách của thầy Hạnh tại
Nhận xét
Đăng nhận xét