#Ebook: Quỷ dữ và nàng Prym | Paulo Coelho
"Nhân cho sơ tính bản thiện", câu nói nổi tiếng của Khổng Tử này chắc không ai là không biết và khi người nào đó thốt ra câu này thì dường như ai cũng gật gù đồng tình.
Cho đến một ngày mình vô tình được biết đến một câu nói khác của Tuân Tử hoàn toàn trái ngược đó là "nhân chi sơ tính bản ác", lúc đó đang ở trong lớp học, môn Nho giáo hay gì mình không nhớ rõ và chỉ muốn vỗ đùi cái đét, đúng đúng, so với câu nhân chi sơ tính bản thiện thì câu nhân chi sơ tính bản ác có vẻ có lý hơn.
Theo mình thấy người ta cho rằng con người là thiện bởi vì khi nghe tới câu nhân chi sơ thì trong đầu người ta sẽ hình dung ra một em bé ngây thơ hiền lành vừa mới lọt khỏi lòng mẹ, em bé thật thuần khiết và quá đỗi lương thiện, và người ta nghĩ rằng con người vốn dĩ là lương thiện. Thế nhưng, có một sự thật rằng, em bé có vẻ lương thiện chỉ đơn giản là vì lúc đó em bé chưa đủ khả năng để làm điều ác, em bé chưa được lựa chọn, chưa đến lúc em bé thực sự được lựa chọn con đường của riêng mình, việc em lương thiện vì đơn giản cơ hội để được là một người ác quá mong manh, ngay cả thiện thì em cũng không có quyền lựa chọn, đơn giản là lúc đó em chẳng làm gì khác ngoài sự lập trình sẵn ngoài ăn ngủ, ị
Cái đáng sợ đôi khi không phải là việc mắc sai lầm mà là việc lặp lại một sai lầm.
Đáng sợ không phải là làm điều ác mà là không biết bản thân mình đang làm điều gì.
Đáng sợ không phải là hoang mang trong câu hỏi không biết mình làm điều này có đúng không mà là luôn có tư tưởng mình không làm gì sai cả
Đôi khi một người dường như lương thiện đơn giản vì họ chưa có cơ hội để ác. Có khi một lúc nào đó họ ở trong trường hợp của một kẻ làm ác, họ còn làm điều khủng khiếp hơn cái kẻ ác mà họ đã phán xét.
Đó chính là câu chuyện được thể hiện trong tiểu thuyết quỷ dữ và nàng Prym của Paulo Coelho.
Trong con người luôn luôn có 2 phần cùng tồn tại đó chính là phần thiện và phần ác, đó chính là bản chất của con người, cho đến khi nào một người còn chưa thể thừa nhận được điều này, chưa thể chấp nhận rằng bên trong mình luôn tồn tại một con quỷ thì cuộc sống của người đó còn chưa bắt đầu, và người đó sẽ luôn sống trong một giấc mơ và nguy cơ bị cám dỗ rất cao.
Con người trong thân xác vật lý này vô cùng yếu đuối và hèn mọn, bạn có dám thừa nhận?
Nhưng con người may mắn có được một ý thức, mà không loài sinh vật nào có, con người hoàn toàn có thể nhận thức được việc bản thân mình đang làm, con người hoàn toàn có khả năng được lựa chọn luôn luôn và chắc chắn mãi là như thế.
Người đáng sợ không phải là người đang từng ngày bước ra vũng bùn tội lỗi của bản thân, đang dần dần bước ra khỏi những sai lầm của chính mình, mà đáng sợ chính là con người nghĩ rằng mình chưa hề mắc sai lầm.
Đó chuyện xảy ra với cả thị trấn Viscos nơi mà người ngoài nhìn vào và thấy rằng một nơi vô cùng thanh bình với những người nông dân chất phác và lương thiện, tại nơi đó không ai "được phép" làm điều xấu dù là nhỏ nhất như là ăn cắp, đơn giản vì đó là truyền thống của họ...
Ai nấy đều cho rằng đó là một thiên đường, và rồi một ngày một con quỷ quyết định tới để tạo ra một thử thách người dân nơi đó có thực sự là lương thiện?
Thử thách của hắn đơn giản rằng nếu trong 3 ngày những người dân ở đó có thể giết một mạng người thì họ sẽ có được số tiền đủ để tất cả những người dân trong thị trấn no ấm cả đời.
Và cái kết chắc ai cũng có thể đoán ra là họ đã quyết định hy sinh một mạng người vì tiền, và tiểu thuyết nào cũng sẽ có một hero, liệu hero sẽ cứu người bị đem ra làm vật hy sinh như thế nào?
Một sự thật đó là người ta thực ra chỉ là một "khả năng" của sự lương thiện, vì sao lại lại một khả năng, vì chỉ đợi cho đến khi người đó có cơ hội để bộc lộ phần ác quỷ bên trọng của họ nhưng họ vẫn chọn cái thiện thì người đó mới là thực sự thiện còn không thì họ chỉ như một khả năng. Một người không làm ác không phải vì người đó thiện, có khi chỉ là người đó chưa có cơ hội để bộc lộ phần ác bên trong con người của họ.
Sau khi đọc xong cuốn tiểu thuyết này mình càng cảm thấy tầm quan trọng của việc hiểu và ý thức chính bản thân mình, chắc chắn trong cuộc đời mỗi người không ít lần tự hỏi trong hoàn cảnh này mình nên làm thế nào? cái vấn đề không phải là trong mỗi trường hợp mình lại cố gắng đi tìm đáp số, vì nó chỉ là giải quyết phần ngọn, nếu như mình hiểu được bản thân mình thì mình sẽ có đáp số cho mọi vấn đề của bản thân. Không gì quý giá bằng việc hiểu chính mình, hiểu và chấp nhận bản thân là một con người thì sẽ có những phần gọi là "phần ác" ở bên trong, nếu đã hiểu thì đừng tự trách bản thân khi mỗi khi con người ác đó trồi lên thông qua những hình dạng mang tên ghen ghét, đố kỵ, hận thù, tham lam... đừng sợ mỗi khi nó xuất hiện vì đơn giản bạn luôn có quyền được lựa chọn, khi nó tới không phải là kết thúc, nó chỉ là khởi đầu, kết thúc ra sao bạn luôn luôn và mãi mãi có toàn quyền quyết định.

Nhận xét
Đăng nhận xét