#Reviewsach : Review tiểu thuyết Bá tước Monte Cristo - tất cả sự khôn ngoan của con người là "hy vọng và chờ đợi"
Review tiểu thuyết Bá tước Monte Cristo
Đơn giản là sai lầm nào rồi cũng phải trả giá, việc thiện nào rồi cũng được tưởng thưởng
Gieo nhân nào, gặt quả nấy. Vì cái hậu quả hay kết quả nó không đến ngay khi con người thực hiện một hành động nào đó nên người ta không biết sợ khi làm một việc làm xấu và "ngại" làm những việc thiện lành.
3 người ngồi uống bia với nhau và vì cùng đố kỵ với một người, một người ngây thơ, lương thiện và thật thà đã chia sẽ với họ niềm vui, suy nghĩ và những điều người đó biết để đổi lại một "tai họa" do lòng ghen ghét đố kỵ gây ra.
Không gì đáng sợ bằng lòng người, Nếu như không có luật nhân quả thì những con người ngây thơ, thánh thiện sẽ là nạn nhân của xã hội, họ sẽ mặc nhiên gánh chịu những rác rưởi, tha hóa, tội lỗi của chính đồng loại gây ra.
Chỉ vì sự nhỏ nhen của lòng người, một mối ghen tị với hạnh phúc nhỏ nhoi của một chàng thanh niên 19 tuổi sắp được lấy người mình yêu và thăng chức làm thuyền trưởng mà 3 con người tưởng chừng là bạn, là đồng nghiệp là hàng xóm đã rắp tâm giáng xuống cho chàng một tai họa khủng khiếp, trong chính đêm tiệc đính hôn của mình, và thêm một người được Chúa trao cho trách nhiệm phán xét tội lỗi con người, lấy lại công bằng cho người vô tội, thay vì dùng năng lực của mình cho sự công bằng, nhưng vì lợi ích cá nhân, sự ích kỷ mà sẵn sàng đánh đổi hạnh phúc, cuộc sống và tự do của một người vô tội để che dấu sự thật về bản thân và làm lợi cho chính mình.
Câu chuyện trong tiểu thuyết bá tước monte cristo chứa đựng tất cả sự bất công của xã hội lên một con người thánh thiện và vô tội, không tiền không quyền và bị trù dập bởi chính đồng loại. Trong ngục tối sau những lần cố gắng đòi lấy công bằng cho bản thân trong vô vọng, những vô vọng tích tụ và thời gian đã làm anh đánh mất hết hy vọng, anh ta đã xác định từ bỏ, anh ta đã ở dưới đáy của tuyệt vọng, ở dưới đáy vực sâu, mọi thứ đã chấm hết. không còn chút tia hy vọng nào để có thể được sống những ngày tháng bình yên bình thường trước kia.
Trước lúc hừng đông chính là thời điểm trời tối nhất, lúc tuyệt vọng cùng cực cũng là lúc ánh sáng hy vọng được thắp lên. Và giờ đây trong ngục tối, trong bóng đêm của cả thực tại và linh hồn, anh ta đã gặp được một nguồn sáng cho một hy vọng để tiếp tục sống và... trả thù
Qua bao nhiêu thời gian đã được rèn luyện về cả trí tuệ và tiền bạc anh ta từng bước trả ơn những người đã giúp đỡ mình, và trả thù những kẻ đã hại đời anh.
Và cái hay của tác phẩm không chỉ là những kiểu trả thù bình thường như người đọc có thể tưởng tượng ra, ông ta sau khi đã chuẩn bị cho mình đủ những điều kiện cần thiết để trả thù thì giờ đây từ một thanh niên 19 trong sáng và thánh thiện đã trở thành một con người mang trong mình một nội lực, một sức mạnh cả về vật chất lẫn tinh thần, cả việc trả công cho người lương thiện và kết tội những kẻ ác nhân, ông ta nói ông ta đang làm công việc của Chúa. Khi đọc đến đoạn này mình có cảm giác "hơi khó chịu" và cảm thấy một chút ngông cuồng, tự hỏi ông ta có đúng là đã "trưởng thành" và "đầy đủ" khi dám tự nhận mình là người làm công cụ trả thù của Chúa hay chỉ là một sự "điên cuồng khác".
Thế nhưng sau khi đọc cái cách ông ta trả thù từng người đã làm hại ông ta thì thật sự nó không phải là cái gì đến từ sự trả thù của bản ngã con người, ông ta đúng là đã dùng trí tuệ và tiền bạc dồi dào mà Chúa đã ban cho ông ta để trả thù nhưng không phải đơn thuần chỉ là dùng quyền và tiền để bức bách, bức hại kẻ thù như cái cách ông ta đã bị.
Mà ông ta đã làm cho những kẻ có tội phải trả giá chính bằng nhưng hạt giống xấu mà kẻ đó đã gieo nên, ông ta đơn giản chính là bón phân cho những cây từ hạt giống xấu nhanh chóng phát triển và trổ quả đắng, và chính cái kẻ đã gieo hạt đắng phải hứng chịu quả đắng cho chính mình gieo nên. Đó là cách trả thù của ông ấy. Ông ta chỉ tạo ra những chất xúc tác để đẩy nhanh quy luật nhân quả lên kẻ thù.
Nên nếu như những con người đó sau khi hại cậu bé năm đó mà sống thiện lương thì chắc chắn kế hoạch trả thù sẽ bị phá sản. Nhưng cuộc đời này thường những kẻ gây ra tổn thương cho người khác thì cũng sẽ dùng chính cách đó để đạt được địa vị tiền tài danh vọng. ông ấy đơn giản làm cho con rắn cắn chính cái đuôi của mình
Trong lúc mình đọc mình tự hỏi nếu sau khi trả thù thì mọi chuyện sẽ như thế nào? ông ta rồi sẽ sống như thế nào tiếp theo? vì chính ông ta cũng nghĩ mình cũng sẽ phải chịu sự trừng phạt của Chúa vì những cuộc trả thù của mình? vậy giới hạn đúng sai là gì? Liệu có đúng là có người sẽ được Chúa sai đi làm công cụ phán xét kẻ khác, kẻ có tội sẽ chịu phạt, kẻ có công sẽ được tưởng thương?
Mỗi người sẽ nhận ra được một giá trị và quan niệm cho riêng mình khi đọc cuốn tiểu thuyết này, không đơn giản chỉ để giải trí và có thể chứa đựng câu trả lời bản thân đã tìm kiếm từ lâu. Mình là người ít khi đọc tiểu thuyết vì không hứng thú với câu chuyện cuộc đời của người khác và cảm thấy mất thời gian, nhưng đây thực sự là một cuốn tiểu thuyết đáng để đọc. Có một câu nói của bá tước Cristo làm mình vô cùng tâm đắc và tiếp thêm sức mạnh cho mình trong hành trình hiện tại, đó là:
"tất cả sự khôn ngoan của con người chỉ tóm tắt trong mấy chữ "hy vọng và chờ đợi"
Bạn có thể tham khảo thêm về tiểu thuyết Bá tước Monte Cristo tại:
tiki: tại đây
shopee: tại đây
.png)
Nhận xét
Đăng nhận xét