#Reviewsach: Review tiểu thuyết "Hai số phận" - Tâm hồn ta không nhận ra nhau

Có lẽ mô típ ở trong tiểu thuyết này là những cái sáng tạo đầu tiên mà từ đó các cuốn tiểu thuyết và phim ảnh sau này đã lấy nó làm tiền đề cho những sáng tạo của họ. Nên khi mà đến bây giờ, mình mới đọc câu chuyện trong "Hai số phận" mình hầu như cảm thấy câu chuyện vô cùng quen thuộc.

Nhưng không vì thế mà mình lại đánh giá thấp cuốn sách này, bởi lẽ đây có vẻ là một cuốn sách hiếm hoi cho người đọc thấy được toàn cảnh, thấy được toàn bộ cuộc đời của một con người kể từ khi sinh ra cho đến khi chết đi. Nó chẳng là một câu chuyện lãng mạn hay phưu lưu trinh thám, nó đơn giản là kể lại cuộc đời của 2 con người, và hình như đa số thời gian họ đã dành cho những thứ... vô nghĩa để rồi cứ thế mà từ bỏ cõi đời mà đáng lý ra số thời gian ít ỏi đó phải dùng một cách... "hợp lý" hơn bên những người yêu thương. Những người quá lý trí hình như chính là những người... chịu nhiều tổn thương nhất.

Có 3 điều mình cảm nhận được từ tiểu thuyết này.

Đầu tiên, người ta có câu "you are what you think", bạn là những gì bạn nghĩ, nhưng sau khi đọc tiểu thuyết này mình lại nghĩ rằng bạn là những gì bạn tò mò thì đúng hơn. Thực ra suy nghĩ thì rất nhiều và nó chứa nhiều lý trí, nếu bạn nhận thức được một cảm giác mạnh mẽ đến từ vô thức trong một lúc nào đó thì có lẽ sau này bạn sẽ trở thành điều đó hoặc bạn sẽ có nó. Cũng giống như Abel trong câu chuyện này, khi làm phục vụ bàn ở 1 khách sạn lớn, phục vụ trong phòng gỗ sồi dành cho thiểu số người ở giới thượng lưu thì anh ấy đã nghĩ rằng "không biết cuộc sống của họ như thế nào nhỉ". Đó chỉ là một suy nghĩ vô cùng thoáng qua của Abel chứ không phải một dự tính, và sau này từ những nhân duyên đến và đi anh ấy đã trở thành chủ của các khách sạn trên khắp nước mỹ và cả các nước khác trên thế giới, anh ấy đã được sống cuộc sống chính xác với điều anh ấy đã "Tò mò". Và tất nhiên anh ta chưa bao giờ có ý định hay kế hoạch hay nghĩ rằng mình sẽ làm được như thế, đó là một hành trình dài, những cơ hội nhỏ to, đơn giản anh ta đã đi hết mình trên con đường anh ta chọn.

Và rồi William cũng thế, khi là một cậu học sinh có cơ hội đến thăm ngân hàng Lester một trong những ngân hàng lớn ở Mỹ và cậu ta lúc đó chỉ là một cậu bé đã buông một câu nói với chủ tịch ngân hàng rằng "sau này cháu sẽ trở thành chủ tịch của ngân hàng này", đó chỉ là một suy nghĩ bộc phát của một câu bé, vì nhà cậu ta cũng có ngân hàng và ai cũng nghĩ sau này cậu sẽ về làm chủ tịch ngân hàng của gia đình, và sau này khi lớn lên cậu ta cũng không mảy may nhớ hay có ý định của cậu bé năm đó. Vì bạn thân nhất của William là con trai của chủ tịch ngân hàng Lester và tất nhiên cậu ta sẽ là chủ tịch tương lai của Lester, thế nhưng cuộc đời có những chuyện xảy ra rất kỳ lạ, vì nhiều nhân duyên xảy đến thì sau này William đã chính xác trở thành chủ tịch của Lester đúng như cái lời nói "vô tư, vô tình" của cậu bé năm ấy đã phát ra. 

Đọc đến đây bạn có cảm thấy thú vị với cuộc đời không, bạn chính là những gì bạn tò mò

Cái thứ hai, đôi khi những gì bạn nhìn thấy tận mắt, nghe tận tai cũng chưa chắc là sự thật

Abel và William là hai con người ở 2 đất nước khác nhau, hoàn cảnh sống khác nhau nhưng có một nhân duyên vô cùng đặc biệt... dường như đến từ kiếp trước, vì nhiều lý do lớn nhỏ mà số phận và cuộc đời đưa đẩy cho 2 người có một mối liên hệ với nhau bằng cách này cách khác nhưng vô tình trên về mặt nó lại không được tích cực, sự thật đằng sau những gì đôi mắt, đôi tai con người có thể nghe được nó hoàn toàn là điều gì khác, và khi biết được sự thật đó, nó có thể khiến cho một con người ôm một nỗi hối hận đến muôn kiếp sau. Nhưng số phận đôi khi cho người biết được sự thật, cái mà người ta tưởng là khác, vào lúc cuối đời, cái lúc con người đã hoàn toàn bất lực trước một thân xác đã quá kiệt quệ và nặng nề vì tuổi tác và thời gian, và rồi khi định làm gì thì Chúa gọi người ta về. Cuộc đời vô thường đến như vậy đó, có lẽ đây là cách để tiếp nối một mối duyên vào kiếp sau chăng?!

Để tránh spoil câu chuyện làm mất cảm giác thú vị cho những bạn chưa đọc chuyện này thì mình sẽ không kể rõ nội dung vì sao mình lại có cảm nhận như trên

Thứ 3, Tâm hồn ta không nhận ra nhau


Văn hóa phương Tây thời đó chắc chắn chẳng bao giờ tin hay quan tâm đến vấn đề nhân duyên, tiền kiếp hay linh hồn như người Châu Á. Nhưng dường như đó chính là cái có thật, cho dù người ta có thừa nhận hay có gọi cho nó một cái tên hay không. Mình nghĩ rằng chắc chắn Abel và William là 2 linh hồn của 2 người bạn tri âm tri kỷ, vì, khi có duyên gặp gỡ trên cuộc sống, 2 người đều chú ý đến nhau trong vô thức kể từ lúc không quen đến khi đã biết đên tên tuổi của nhau lúc cả 2 đã thành công, giàu có và có địa vị. 2 người cũng vô tình giúp đỡ nhau những lúc khó khăn về cả tài chính và tính mạng, một người luôn âm thầm theo dõi và ủng hộ người kia, một người thì "hiểu lầm" và coi người kia như kẻ thù, tìm cách trả thù nên sinh ra từ 1 người thù thành 2 người thù nhau, ăn miếng trả miếng, nhưng sự thật đằng sau là 2 người chính là những người đã "vô tình" giúp đỡ nhau trong những lúc nguy nan nhất, có thể 2 người đã không biết họ chính là cùng chung một thế giới, là những người bạn tri kỷ mà không biết cho đến ngày một trong 2 chết đi thì sự thật mới hiển lộ, lúc này tâm hồn ta mới nhận ra nhau.

Nhìn chung đối với mình trừ những lúc 2 ông cứ trả thù nhau qua trả thù lại đọc cảm giác khá là... ba chấm, thì còn lại trong tiểu thuyết này có rất nhiều điểm thú vị để người đọc khám phá. Cái hay nhất chính là cho người ta thấy được toàn cảnh bức tranh của cuộc đời một con người, hóa ra ngta đa số làm những điều vô nghĩa, như đánh nhau, ghét nhau, trả thù nhau, kiểm soát, ngăn cấm những điều bản thân mình không muốn để rồi phải nhớ nhung, mong mỏi cái mà mình đã từ bỏ chỉ vì cái tôi to bự... con người đã thực sự sống phí hoài như vậy đó.

Bạn có thể tham khảo thêm về tiểu thuyết "Hai số phận" tại:

Tiki: tại đây

Shopee: tại đây

Nhận xét

Bài đăng phổ biến

Hướng dẫn cách thức đăng ký và kiếm tiền trên Toloka từ A - Z

Cách rút tiền về ATM trên Toloka thông qua Payoneer